Văn Thơ
Khối Mẫu giáo:
Lớp Mầm ( Sóc Nâu)
Thơ :
CÂY BẮP CẢI
Bắp cải xanh
Xanh mát mát
Lá cải sắp
Sắp vòng tròn
Búp cải non
Nằm ngủ giữa
Thơ :
CÂY DÂY LEO
Cây dây leo
Bé tí teo
Ở trong nh�
Lại bò ra
Ngoài cửa sổ
Và nghểnh cổ
Lên trời cao
Hỏi vì sao?
Cây trả lời:
– Ra ngoài trời
Cho dễ thở
Ngắm nắng gió
Gội mưa rào
Cây mới cao
Hoa mới đẹp.
Chuyện kể: HOA MÀO GÀ
Ngày xưa chú gà nào cũng có một cái mào đỏ rất đẹp như mào các chú gà trống bây giờ. Một buổi sớm gà Mơ soi mình trong vũng nước và sung sướng thấy chiếc mào rực rỡ xoè trên đỉnh đầu như một chùm hoa đỏ rực. Gà Mơ khoan khoái đập cánh và hát bài hát quen thuộc của họ hàng nhà gà : “Cục ta cục tác, mào ta đã mọc, cục ta cục tác, mào ta đã mọc”.
Mọi vật quay ra nhìn Gà Mơ và cùng suýt xoa : “Chiếc mào mới xinh xắn làm sao; Trông Gà Mơ thật đáng yêu”. Gà Mơ đi tung tăng khắp nơi kiếm mồi. Nó đến bên bể nước và nghe thấy có tiếng khóc ti tỉ. Nó dừng lại nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt và lắng tai nghe. Thì ra có một cây mầu đỏ tía đang tấm tứt khóc một mình. Gà Mơ đang vui sướng, thấy bạn buồn, Mơ bỗng bối rối. Nó vội vàng chạy đến khẽ hỏi :
-Bạn sao thế ?Cây rơi hạt nước mắt trong suốt như hạt sương xuống gốc và sụt sịt bảo :
-Các cây quanh đây, cây nào cũng có hoa mà chỉ có mỗi mình tôi không có hoa.
Chưa nói dứt câu, cây lại bật khóc, nước mắt cứ rơi xuống thánh thót. Gà Mơ an ủi bao nhiêu cũng không làm cây nín. Gà Mơ nghĩ một lúc rồi quyết định :
-Tôi cho bạn bông hoa đỏ trên đầu tôi nhé.
Cây sung sướng vẫy lá rối rít :
– Thế bạn cho tôi thật nhé ! Cám ơn bạn !
Sáng hôm sau, mọi người ngạc nhiên khi thấy chiếc áo mào đẹp đẽ của Gà Mơ biến đâu mất. Còn cái cây bên bể nước thì lại nở chùm hoa rực rỡ y hệt chiếc mào của Gà Mơ.
Cây hoa sung sướng đón ánh mặt trời nhuộm cho bông hoa thêm đỏ thắm. Cây khe khẽ kể cho mọi người nghe câu chuyện về lòng tốt của Gà Mơ. Thế là mọi người gọi cây hoa đó là cây hoa mào gà.
Trên đầu Gà Mơ bây giờ cũng nhú lên một chiếc mào mới nho nhỏ, xinh xinh rồi đấy.
Bài hát:
Sắp đến tết rồi
Sắp đến tết rồi
Về nhà rất vui
Sắp đến tết rồi
Đến trường rất vui
Mẹ đang may áo mới đó
Ai cũng vui mừng ghê
Mùa xuân nay em đã lớn
Biết đi thăm ông bà
Lớp Chồi ( Nai Vàng)
Bài hát: MỘT CON VỊT
Một con vịt xèo ra hai cái canh.
Nó kêu rằng cáp cáp cạp cạp,
Gặp hồ nước nó bì bà bì bõm,
Lúc lên bờ vẫy cái cánh cho khô.
Thơ :
THĂM NHÀ BÀ
Đến thăm b�
Bà đi vắng
Có đàn g�
Chơi ngoài nắng
Cháu đứng ngắm
Đàn gà con
Rồi gọi luôn
Bập, bập, bập
Chúng lật đật
Chạy thật nhanh
Xúm vòng quanh
Kêu: “ Chiếp,chiếp”
Gà mãi miết
Nhặt thóc vàng
Cháu nhẹ nhàng
Lùa vào mát.
Như mao
Bài hát:
VÌ SAO CON MÈO RỬA NẶT
Meo meo rửa mặt như meo,
Xấu xấu lắm chẳng được mẹ yêu,
Khăn mặt đâu mà ngồi liếm láp
Lau mặt rồi lại khóc meo meo..
Chuyện: DÊ CON NHANH TRÍ
Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng cỏ, Dê mẹ dặn Dê con…Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng cỏ, Dê mẹ dặn Dê con: Con ở nhà cho ngoan, mẹ đi ra đồng ăn một ít cỏ tươi để có nhiều sữa ngọt cho con bú. Ai gọi cửa cũng đừng mở nhé! Nếu không thì con Sói vào ăn thịt con đấy!Dê con vâng lời mẹ và hỏi thêm: Thế mẹ về thì làm sao con biết mà mở cửa? Dê mẹ khen con thông minh và dặn con: Lúc nào mẹ về, mẹ sẽ nói: “con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi”, thế là con mở cửa cho mẹ. Nhưng con Sói hung ác nấp gần đó đã nghe Dê mẹ dặn Dê con như thế rồi. Dê mẹ vừa đi khuất, con Sói hung ác đã chạy lại gõ cửa: “Cạch, cạch , cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi”, Dê con ở trong nhà, nghe tiếng gõ cửa vội vàng chạy ra. Nghe đúng câu mẹ dặn, nó định mở cửa nhưng nghe tiếng ồm ồm, không giống tiếng mẹ, Dê con liền nghĩ ra một kế và bảo: Mẹ đấy ư? Sao hôm nay tiếng mẹ lại ồm ồm thế? Con Sói sợ bị lộ nhưng vẫn khôn ngoan trả lời: – Mẹ ra đồng bị cảm gió nên khản tiếng đấy. Dê con vẫn còn ngại: Mọi lần mẹ về vẫn thò chân vào khe cửa cơ mà! Chân mẹ thon thon, con nhìn là biết ngay! Con Sói lại tìm cách chống chế: Mẹ giẫm phải gai, sưng vù lên, thò vào khe cửa không vừa nữa. Con mở cửa cho mẹ vào!Dê con cúi sát xuống đất nhìn qua khe cửa. Nó thấy cái chân lem luốc, đen sì. Nó bảo chó Sói: Thôi, anh Sói ơi! Chính anh rồi! Anh cút đi kẻo mẹ tôi về húc cho anh vỡ bụng ra đấy! Chân anh đen sì thế kia kìa! Ai còn lạ gì nữa! Bị lộ, con Sói vội vàng bỏ đi. Nhưng nó vẫn nghĩ cách lừa Dê con. Nó chạy ngay đến một cửa hàng bánh. Chờ lúc người làm bánh đi vắng, nó liền thò chân vào thùng bột, bột dính đến đầu gối. Xong xuôi, nó chạy về gọi Dê con: Cạch cạch cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi!Dê con vội chạy ra, ngó qua khe cửa, lần này nó thấy rõ ràng 4 chân trắng. Thôi, đích là mẹ đã về! Nhưng cái mũi thính của nó lại ngửi thấy mùi gì hôi hôi chứ không thơm như mùi sữa của mẹ. Dê con ngần ngại, khe khẽ bắt ghế trèo lên nghếch cổ nhìn qua khe tường. Nó thấy hai cái tai lem luốc và nhọn hoắt. Thôi đúng là tai Sói rồi, Dê con gọi chó Sói và bảo: Tai anh đen và nhọn, chẳng giống tai mẹ tôi đâu! Anh Sói hung ác ơi, cút ngay đi kẻo mẹ tôi về, mẹ tôi lại húc cho anh vỡ bụng đấy! Sừng mẹ tôi nhọn lắm.Con Sói sợ bị lộ, vội vàng bỏ chạy. Nó cố hết sức tìm cách giấu đôi tai lem luốc và nhọn hoắt mà không được. Nó chưa dám trở lại thì Dê mẹ đã về gõ cửa “Cạch, cạch, cạch! Con chó Sói hung ác, đuổi cổ nó đi!”Dê con nghe đúng tiếng mẹ. Nó cúi nhìn qua khe cửa, đúng là chân mẹ. Nó trèo lên nhìn qua khe tường, đúng là tai mẹ. Nó mở ngay cửa cho mẹ vào và kể chuyện con Sói đến lừa cho mẹ nghe. Dê mẹ ôm con vào lòng và khen con giỏi.Dê mẹ cho Dê con bú một bữa sữa thơm và ngọt.
Chuyện kể: MẸ GÀ CON VỊT
Thuở xưa mặt trời ở gần loài người lắm, người ta có thể nhìn thấy mặt trời chỉ cao bằng ngọn cây me, cây khế. Thường ngày, loài người giặt quần áo, mên chiếu đem phơi trước ánh mặt trời. Vì nếp sống quá ngây ngô bừa bãi, nên bạ cái gì người ta cũng đem phơi trước ánh nắng, cho đến những xác thối, những đống phân người ta không nghĩ đến sự che giấu, cứ tung bừa ra trước mặt trời. Ngọc Hoàng thấy loài người ăn ở bê bối như vậy, lại sợ một ngày kia mặt trời bị nhiễm độc, nên đưa tay kéo mặt trời lên cao, xa hẳn thế gian đến một trăm năm mươi triệu cây số. Địa cầu bỗng trở nên tối tăm u ám, hai người đứng gần nhau cũng không trông thấy mặt nhau. Như vậy làm sao mần ăn sinh sống. Đói khát, và sợ ma quỷ hiện hình nên loài người kêu khóc inh tai. Cả đến loài vật cùng bị dồn vào trong đêm thẳm, không còn đường để kiếm mối. Đói khổ quá loài chim kêu nhau chíu chít, muôn loài thú gầm thét vang rừng. Trong bóng tối muôn ngàn tiếng hỗn độn vang ra vừa ghê rợn,vừabuồnthảm,cảđịa cầu không còn phânbiệtđượcngàyđêmnữa. Lúc bấy giờ, có con gà trống, gặp con vịt mái và con chim xanh, mới than rằng: – Nguy đến nơi rồi các bạn ơi, mặt trời buồn giận loài người và muôn thú nên bỏ đi mất rồi, nếu kéo dài cảnh này mãi thì chẳng bao lâu dòng họ chúng ta chếtsạch. Con vịt mái cũng thở dài: – Biết mặt trời ở đâu mà tìm bây giờ? Gà trống phụ họa: – Giá biết mặt trời ở đâu chúng ta thử kêu xin may ra mặt trời biết thương xót chúng ta mà ban chochútánhsáng.
Con chim xanh liền nói: – Tôi nghe ông bà tôi nói rằng trước kia thường thấy mặt trời ở ngoài biển Đông, nếu muốn tìm nên thử ra đó mà tìm.
Gà trống xét lại tài sức mình, rồi thất vọng nói: – Đường ra biển Đông thật là khó khăn, cái thân tôi lội còn chưa được làm sao lội biển. Vịt mái nghe nói khoái ý cả cười: – Cái tài bơi lội của tôi thì ai hơn được, nhưng nếu tôi đưa anh ra tới biển Đông thì anh phải hứa rằng, từ đây về sau mọi công việc nặng nhọc trong gia đình tôi anh phải gánh chịu, anh có thuận không?
Gà trống cần ánh sáng để kiếm ăn nên ưng thuận liền. Vịt mái chở gà trống lội ra biển Đông có chim xanh dẫn đường. Lúc tới nơi thì gặp mặt trời đang giấu mình ở đó. Chim xanh, gà trống, vịt mái bèn kêu xin mặt trời nên trở về chỗ cũ giúp cái sống cho mọi người.
Mặt trời từ chối bảo rằng: – Không được đâu, cõi trần gian uế trược 1 lắm, ta hết dám ở gần nên phải trốn mà đi, nay sao lại trở về?
Chim xanh, gà trống hết sức khẩn nài xin mặt trời ban cho chút ánh sáng để bảo toàn sự sống. Mặt trời bèn nói: – Các ngươi có công khó nhọc đến đây nên ta chẳng hẹp lượng gì. Nhưng phải có cách nào để ta phân biệt được khi các ngươi cần ánh sáng. Gà trống liền nói: – Chẳng khó khăn chi cả, nếu khi nào nghe tiếng tôi gáy thì mặt trời hãy chuẩn bị …
Chim xanh tiếp lời: – Còn nếu lúc nào nghe chúng tôi ca hót thì mặt trời hãy nhô lên. Mặt trời thấy hay hay nên đồng ý.
Cho nên từ đó mỗi khi có tiếng gà gáy là trời sắp sáng, đến khi có tiếng chim ca hót trên cành thì ánh thái dương ló dạng đem ánh sáng cho muôn loài.
Và để giữ lời giao kết, nên mỗi khi vịt mái đẻ trứng thì gà phải chịu sự nặng nhọc ấp thành con. Vì vậy nên mới có câu: “Mẹ gà con vịt.”
KHỐI NHÀ TRẺ:
Bài hát:
Tay thơm – Tay ngoan
Một tay em xòe ra
thành một bông hoa
Hai tay xoè ra
thành hai bông hoa
Mẹ khen đẹp qúa
hai bàn tay thơm
Mẹ khen đẹp quá
hai bàn tay xinh.
Thơ :
Hoa Mào Gà
Một hôm chú gà trống
Lang thang trong vườn hoa
Đến bên hoa mào g�
Ngơ ngác nhìn không chớp
Bỗng gà kêu hoảng hốt:
Lạ thật các bạn ơi!
Ai lấy mào của tôi?
Cắm lên cây này thế?
Thanh Hào
Thơ:
Quả Thị
Vàng như mặt trăng
Treo trên vòm lá
Da nhẵn mịn màng
Thị ơi! Thơm quá.
Thơ :
CÂY BẮP CẢI
Bắp cải xanh
Xanh mát mát
Lá cải sắp
Sắp vòng tròn
Búp cải non
Nằm ngủ giữa.
Chuyện kể:
Cây táo
Mưa phùn bay, hoa đào nở. Ông trồng cây táo xuống đất. bé tưới nước cho cây. Mưa tưới nướcho cây.
Mặt trời sưởi nắng cho cây Con Gà Trống đi qua nói to:
– cây ơi! Cây lớn mau! Thế là những chiếc lá non bật ra Những con Bươm Bướm bay qua cũng nói to:
– cây ơi! Cây lớn mau! Thế là cây ra đầy hoa. Một hôm, Ông, Bé, Gà, Bươm Bướm cùng nói to:
– Cây ơi! Cây lớn mau! Thế là những quả táo chín ngon lành hiện ra. Bé giơ áo ra, những quả táo chín ngon lành rơi vào lòng bé
Bài hát:
Hoa bé ngoan
Hoa nào mẹ yêu nhất ?
Hoa nào thơm ngát hương ?
Hoa nào tươi thắm nhất ?
Đó là hoa bé ngoan !
Em được mẹ thương nhất
Em được cô giáo yêu
Khi mà em ngoan nhất
Sẽ là hoa bé ngoan !